Hàng thủ mới của Chelsea – bản nâng cấp thời Jose Mourinho?

Chelsea thời Thomas Tuchel đang sở hữu hàng phòng ngự tốt nhất trong lịch sử Ngoại hạng Anh

Trong chiến thắng Newcastle 3-0 cuối tuần trước, khi cục diện đã an bài và trận đấu chỉ còn sáu phút, Javier Manquillo dứt điểm cầu may ngay rìa vòng 16m50 của Chelsea. Bóng dễ dàng bị thủ thành Edouard Mendy tóm gọn. Tình huống không có gì đáng kể, nhưng xét ở khía cạnh dữ liệu thống kê, nó giúp “Chích chòe” có pha dứt điểm trúng đích đầu tiên. Đúng thế! Cả trận, Newcastle chỉ tung ra đúng một pha dứt điểm hướng mục tiêu trước Chelsea.

Sự chặt chẽ đó gợi nhớ về Chelsea ở nhiệm kỳ đầu của Mourinho.

Khởi đầu mùa 2004-2005, Chelsea của “Người Đặc Biệt” chỉ lọt lưới hai bàn trong 10 vòng đầu tiên và khép lại mùa giải vô địch nước Anh năm đó với chỉ vỏn vẹn 15 bàn thua. Không ghi bàn nhiều nhất mùa giải bấy giờ, nhưng thành tích để thủng lưới của Chelsea ít hơn một nửa so với đội á quân Arsenal.

Cho đến nay Chelsea nhiệm kỳ đầu của Mourinho vẫn là đội bóng để thủng lưới ít nhất trong lịch sử 38 vòng ở một mùa giải Ngoại hạng Anh. Tính trung bình mỗi trận, họ chỉ lọt lưới 0,39 bàn.

Nếu phải lặn lội tìm ra một cái tên khác cũng xác lập kỷ lục để thủng lưới ít nhất trong xuyên suốt một mùa giải của giải vô địch quốc gia Anh, chúng ta sẽ phải quay về thời kỳ mông muội: mùa giải 1888-1889. Bấy giờ, Preston North End cũng thủng lưới 15 bàn. Nhưng, ngày ấy, họ chỉ phải chơi 22 trận trong cả mùa giải.

Những đội bóng của Mourinho thường xuyên vào cuộc với tư tưởng: làm gì thì làm, hàng thủ phải chắc chắn trước đã. Ngay ở mùa 2005-2006 sau đó, họ bảo vệ thành công ngôi vương Ngoại hạng Anh, với thành tích lọt lưới cũng chỉ 22 bàn. Ai đó từng nói, hàng công giúp một đội bóng thắng một trận chiến, nhưng sự vững chãi của hàng thủ giúp đội bóng ấy chiến thắng cả một hành trình. Mệnh đề ấy không phải không có cơ sở, bởi bốn trong sáu tập thể có hàng thủ tốt nhất lịch sử Ngoại hạng Anh đến nay chung cuộc đều bước lên bục cao nhất.

Chiến thắng trước Newcastle cuối tuần qua là trận giữ sạch lưới thứ bảy của Chelsea ở Ngoại hạng Anh mùa này. Thậm chí, đây đã là trận giữ sạch lưới thứ 18 sau 29 trận dẫn dắt đội chủ sân Stamford Bridge của HLV người Đức tại Ngoại hạng Anh.

Đồng thời, cũng tính trong 29 trận này, đoàn quân của Tuchel chỉ phải vào lưới nhặt bóng 16 lần kể từ khi ông tiếp quản ghế nóng vào cuối tháng 1. Con số này có sức nặng thật sự nếu không quên rằng đã có thời điểm, Chelsea của Tuchel để thủng lưới đến năm bàn trong trận thua không tưởng trên sân nhà trước West Brom của Sam Allardyce. Nói cách khác, nếu không có cú sẩy chân trầm trọng ấy, họ có khi còn có thành tích ghê gớm hơn; nhưng có lẽ cũng chính thất bại nặng nề ấy đã càng thôi thúc tập thể này trở nên chắc chắn hơn.

Dữ sạch lưới 7 trận – thành tích đáng nể của “The Blue”

Ngay cả khi đối thủ chỉ là một Newcastle yếu ớt, thành quả giữ sạch lưới cũng đáng để tự hào và luôn là một mục tiêu trong bất kỳ trận đấu nào của Chelsea. Nói về điều này, cựu hậu vệ người Anh của Chelsea là Graeme Le Saux, chia sẻ trên The Athletic: “Nếu bạn nhìn vào bất kỳ đội bóng nào thành công ở mặt trận phòng ngự, bạn sẽ thấy được tính đoàn kết trong và cả sau trận đấu. Họ ăn mừng nếu giữ sạch lưới. Đạt được thành tích ấy là thứ mang lại niềm tự hào. Động lực phòng ngự, giữ sạch lưới trận này sang trận khác, giành chiến thắng trận này sang trận khác, song hành cùng nhau và càng củng cố mối quan hệ đó. Bạn bước ra ngoài và tự hào nói với tất cả, ‘Các bạn biết không, chúng tôi đã giữ sạch lưới 7 trận rồi đó.’ Còn ngược lại, khi đội bóng bị thủng lưới, bạn sẽ không muốn cái tên của mình xuất hiện trong đó.”

Graeme Le Saux cũng nói thêm: “Bộ tứ vệ của Arsenal cuối thập niên 1990 từng như vậy. Họ là những cá nhân đáng tin cậy sát cánh cùng nhau, họ cực giỏi trong các pha tranh chấp tay đôi, và họ biết cách ngăn cản đối phương ghi bàn. Giả sử tôi vượt qua được Lee Dixon, thì vẫn còn đó Martin Keown chờ sẵn để loại bỏ tôi. Chelsea mùa 2004-2005 cũng tương tự. Tôi từng chạm trán họ hai lần khi còn ở Southampton. Đơn giản là bạn không thể xuyên thủng được họ, sự thất vọng cứ dâng tràn khi bạn cố gắng tìm kiếm cơ hội nhưng liên tục bị ngăn cản. Cảm giác cứ như thể bạn đang đâm đầu vào tường vậy”.

Một hàng thủ vững chắc dường như trở thành một phần bản sắc của Chelsea

17 năm về trước, Chelsea của Mourinho để thủng lưới chỉ sáu lần trên sân nhà và chín lần trên sân khách. Họ cũng chỉ thủng lưới nhiều hơn một bàn trong một trận đúng hai lần cả mùa giải. Từ đó, hàng thủ trở thành nền tảng đưa Chelsea đến chức vô địch nước Anh lần đầu tiên sau 50 năm.

Mourinho có xu hướng sử dụng William Gallas ở vị trí hậu vệ trái, Paulo Ferreira bên cánh đối diện. Petr Cech trở thành một phát hiện trước khung gỗ. Cặp trung vệ John Terry và Ricardo Carvalho có tốc độ, sức mạnh, quyết liệt, cả khả năng phán đoán và nhất là bù đắp cho nhau hoàn hảo. Hai trong số bộ tứ vệ đó là Paulo Ferreira và Ricardo Carvalho chỉ cập bến London hè 2004. Trên băng ghế dự bị, họ còn sở hữu những Wayne Bridge, Glen Johnson hay Robert Huth. Đương nhiên, sức mạnh của khâu phòng ngự còn đến từ động cơ Claude Makelele, trở thành một tấm lá chắn giúp Chelsea bất khả xâm phạm trong 25 trận đấu mùa giải bấy giờ.

error: Copy thì lượn dùm! Tks